Lên kế hoạch cho cuộc sống » Bá Sỹ Phạm's Blog

Lên kế hoạch cho cuộc sống

Hãy chia sẻ bài viết nếu bạn thấy bổ ích!

1 Like Comment

Trong cuộc đời mỗi con người ai cũng phải có những định hướng cho cuộc sống của họ, con đường họ sẽ phải đi, sau khi học xong cấp 3 thì thi đại học hay đi làm? Đến năm 22 tuổi thì sẽ làm gì…

 

 

Đêm muộn, khó ngủ trời nóng như thiêu mặc dù đã 1h 30 sáng, quạt thì quay “hết ga hết số”, cái mùa hè miền Bắc thật đáng sợ.
Mình có đọc đâu đó người ta đã đưa ra những chặng đường họ sẽ qua: 18 – 22 học hành, 22 – 24 phải lo cho được 1 công việc, 24 – 27 ổn định công việc, cày tiền trâu bò, 27 – 28 lập gia đình là đẹp…

Ngồi ngẫm lại chặng đường dài sau 13 năm ra trường thật gian nan. Vừa rời ghế nhà trường, tuổi 18 đầy ước mơ, hoài bão, cuộc sống trước mắt toàn màu hồng, không ngại “bố con thằng nào” lao vào đời đi học, đi làm. Ở nhà thì “nhất mẹ nhì con” đến khi bước chân ra trường đời mới biết nó khắc nghiệt thế nào. Tự kiếm tiền nuôi thân, tự tìm công việc để mà làm, tự tìm chỗ ở, tự lo phương tiện đi lại. Nhà thì nghèo bố mẹ không thể hỗ trợ gì nhiều, mà cũng chẳng dám xin, vay mượn linh tinh đến giờ một số chủ nợ cũng đành “lãng quên cuộc tình”.

[fvplayer src=”https://www.youtube.com/watch?v=o2YUM_3QCE4″ width=”600″ height=”360″ autoplay=”true” controlbar=”yes” embed=”false” loop=”true” live=”false”]

– 21 tuổi gom góp tiền bạc, huy động gia đình để hùn vốn làm ăn với bạn, tưởng ngon ăn, thấy thiên hạ chúng nó kiếm ăn dễ thế sao mình không kiếm được, thế là chơi thôi. Sau 3 tháng đã thất không ổn, bắt đầu có vấn đề, tháng thứ 4 thì bị “anh em tốt” cho một vố, suy sụp. 1 tuần sau mới gượng lại đôi chút – làm lại. Nhưng cuộc sống không nói trước được, tuổi trẻ vẫn ham chơi, không có định hướng rõ ràng, không có được kinh nghiệm cùng cái đầu của người “làm ăn” nên cũng chẳng bao lâu đóng cửa, tiền chả có, quần áo cũng chả có mà mặc, toàn mặc đồ cũ, đến mấy tháng trời chẳng dám mua cái nào. Đang học giữa năm 3 cũng bỏ, nghĩ kỹ có học cũng chả có tương lai (nghĩ lại thấy mình ngu, học mà giỏi thì lo gì) Cắm đầu cắm cổ đi cày trả nợ. Thằng chiến hữu hùn vốn thì “được” bố mẹ triệu hồi về, thế là nó thoát nạn, còn lại một mình tự lo lấy thân. Công ty cách chỗ ở 60km, đi làm bằng xe đưa đón của cty, không muốn rời xa Biên Hòa ồn ào náo nhiệt đành chịu khó vậy thôi, đâm đầu vào chỗ “khỉ ho cò gáy” dọc đường lác đác vài cái nhà, đi mỏi chân mới có 1 quá cafe, 10 quán thì 9 quán có “dịch vụ đi kèm” để hút khách, chịu không chơi được, tốn tiền, cứ ở Biên Hòa cuối tuần cafe lành mạnh là ổn rồi 🙂

– 23 tuổi làm công nhân mãi cũng chán, chả đủ đổ vào mồm, lại thêm nợ nần năm này sang năm khác, anh em, bạn bè (các chủ nợ) cũng thương chả thèm hỏi đến. Giáp Tết bỏ lại Biên Hòa ồn ào, khăn gói quả mướp về quê với thầy với u. Đến nhà mừng mừng tủi tủi, sau 5 trở về vẫn như xưa – trên răng dưới …?

25 tuổi (đoạn văn bản bị lỗi google không đọc được).
………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………….

28 TUỔI bắt đầu lại mọi thứ từ con số 0, không tiền, không nghề nghiệp, không bằng cấp…xe cũng éo có.
Đúng là người tính không bằng MÁY TÍNH…

(…)
Chuyện còn dài, kỳ sau kể tiếp!

Xếp hạng bài viết

Có thể bạn quan tâm

Thông tin tác giả: Bá Sỹ Phạm

Đam mê công nghệ thông tin, điều may mắn là tôi được làm đúng ngành nghề yêu thích....

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *