Viết cho mẹ - Khi giông bão chưa buông tha gia đình » Bá Sỹ Phạm's Blog

Viết cho mẹ – Khi giông bão chưa buông tha gia đình

Hãy chia sẻ bài viết nếu bạn thấy bổ ích!

Like Comment

Khẽ ngắt nụ hồng cài lên mái tóc xanh Mẹ yêu
Tóc rối một đời vì năm tháng trở che đời con
Khi thơ ấu con nào đâu có biết
Mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi muộn phiền

Dù bao gió mưa tình Mẹ vẫn thiết tha êm đềm

Đã rất lâu rồi con chưa thấy mẹ có một ngày vui đúng nghĩa, hơn 10 năm nay bao nhiêu giông bão ập xuống gia đình mình, con không biết đến khi nào nó mới buông tha. Đã cố sống thật tốt mà dường như người tốt thường không gặp những điềm lành, hay là sống như thế vẫn chưa đủ tốt?!

Những ngày còn nhỏ chưa hiểu sự đời, cứ chơi bời lêu lổng là thấy hạnh phúc, đâu biết bố mẹ phải gánh bao nỗi lo, mất ăn mất ngủ từng ngày. Nhà mà có điều kiện thì còn đỡ, cái khó nó cứ đeo đẳng mãi, cứ làm lại có thằng ghen ăn tưc ở nó phá… Làm đến khi nào mới lại.

Bão giông mẹ gánh trên lưng

Đến những năm tháng con sa lầy, là những ngày mẹ sống trong nước mắt, tất cả lỗi lầm, lời đàm tiếu của xã hội, của người thân cũng đổ lên đầu mẹ. Con hư tại mẹ, ai cũng nói thế, có thể là đúng, nhưng con không bao giờ có suy nghĩ lỗi lầm là của mẹ vì tất cả những gì mẹ làm đều vì gia đình. Con có hư hỏng là do con đường con chọn sai lầm, vì những bồng bột tuổi trẻ chứ không phải do mẹ. Gần 1 năm nay khi con gượng lại và đi làm thì mẹ mới có chút vui. Mọi người bảo khi con về mới thấy mẹ có ngày vui như thế, con không biết có phải hay không nhưng con nhận ra tóc mẹ đã bạc rất nhiều, mái tóc đen óng giờ thay bằng mái tóc lốm đốm bạc, xót xa lắm, hối hận lắm mẹ ạ. Chỉ khổ cho thằng em thỉnh thoảng lại phải nhuộm lại tóc cho mẹ (^^)

cam-dong-nhung-buc-anh-ve-tinh-mau-tu-thieng-lieng-tren-khap-the-gioi-bb-baaadGIZSc

Những ngày đi làm xa nhà, làm ăn thất bại, cụt cả vốn của gia đình mẹ cũng không một lời oán trách, vẫn động viên con cố gắng làm việc, học tập và giữ gìn sức khỏe, tiền bạc cứ để mẹ lo. Tự hỏi trên đời có ai thương con bằng mẹ, và không biết đến khi nào con mới báo đáp được công ớn ấy!

Những ngày làm xa, mẹ ở nhà buồn, không biết tâm sự với ai, em thì chưa hiểu chuyện, bố thì quá nhiều nỗi lo, mà từ lâu bố mẹ cũng không nói chuyện nhiều với nhau, không hợp nhau những cũng không xung khắc nhau. Thế nên mẹ lại gọi điện cho con hỏi chuyện, nhiều khi chả có chuyện gì cũng gọi. Kỳ thực trong gia đình cũng chỉ có con hiểu mẹ, chịu lắng nghe những lời mẹ nói mà không phàn nàn điều gì. Cũng chính vì thế con lại càng lo lắng và thương mẹ nhiều hơn, sức khỏe mẹ ngày càng đi xuống, cứ bảo bệnh tuổi già, nhưng con thừa biết mẹ tiếc tiền, vì còn nhiều việc cần đến tiền… Cuộc sống quá khắc nghiệt, chưa biết đến khi nào con mới chăm lo được cho mẹ, cho mẹ những ngày nhàn nhã chỉ việc ở nhà và… bé cháu nội.

Dù gì đi nữa con sẽ luôn cố gắng làm việc chăm chỉ và sống thật tốt để bù lại những tháng năm con đã lãng phí và làm khổ bố mẹ. Chưa biết phía trước thế nào nhưng con sẽ cố gắng hết sức mẹ ạ, cầu mong cho bố mẹ mãi luôn khỏe mạnh làm điểm tựa, bến đậu cho con trở về.

Mai con về với mẹ rồi xem mẹ có bất ngờ không!?

Xếp hạng bài viết

Có thể bạn quan tâm

Thông tin tác giả: Bá Sỹ Phạm

Đam mê công nghệ thông tin, điều may mắn là tôi được làm đúng ngành nghề yêu thích....

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *